Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Tuyệt vọng khi phát hiện chồng chat sex với tình cũ

Cô ta gửi luôn biểu tượng mặt cười khẩy rồi gửi cho tôi ảnh chụp hai người chat sex với nhau trước đó. Tôi không tin nổi vào mắt mình, hạnh phúc vừa chớm nở đã lụi tắt.  ( Theo bao phu nu )

Tôi đã qua một đời chồng và có một con gái. Cuộc hôn nhân trước đây của tôi tan vỡ cũng vì chồng tôi có tính trăng hoa, lại gia trưởng, cứ về nhà là hạch sách người thân.
Tôi đã nhiều lần nhịn nhục và nói chuyện với anh nhưng anh không thay đổi nên cuối cùng chúng tôi đã đi đến quyết định ly hôn sau gần 10 năm ly thân do con còn quá nhỏ.
Sau đó tôi gặp chồng tôi bây giờ qua một người bạn. Lúc đó chồng tôi đang muốn tìm vợ vì anh ấy chưa có gia đình dù cũng đã ngoài 40 tuổi.
Tôi dẫn một cô bạn chưa chồng đến giới thiệu nhưng cô ấy không đồng ý sau khi anh đi xuất khẩu lao động. Thời gian đó, không rõ anh buồn hay thế nào mà rất hay gọi điện về nói chuyện, tâm sự với tôi. Tôi thì đang chới với vì cuộc hôn nhân đổ vỡ nên như được lấp vào khoảng trống vắng tâm hồn. Ngày nào chúng tôi cũng lên mạng nói chuyện với nhau.
Từ lúc nào, tôi đã cảm thấy không thể thiếu anh để trò chuyện. Anh cũng vậy, chúng tôi kể với nhau đủ thứ trên trời dưới biển. Trong câu chuyện của anh, anh chia sẻ từng đính hôn với một cô gái nhưng sau đó cô ấy đi xuất khẩu lao động và quen người mới, lấy luôn người đó ở đất nước kia. Cuối cùng anh ngỏ lời yêu tôi và muốn về thưa chuyện với gia đình tôi.
Chúng tôi đã đến với nhau như vậy.
Anh nhanh chóng gọi điện về hỏi ý kiến gia đình và xin phép cha mẹ tôi cưới tôi về. Còn 2 tháng nữa là đến ngày làm đám cưới, do tính chất công việc bên kia nên anh buộc phải xin cắt hợp đồng với công ty anh đang làm để được nghỉ 2 tháng đủ thời gian tổ chức đám cưới.
   Tuyệt vọng khi phát hiện chồng chat sex với tình cũ - Ảnh 1

Tôi chết lặng khi xem ảnh chat sex của chồng và tình cũ. Ảnh minh họa.

Lúc đó tôi bỗng thấy hoảng sợ và thấy có lỗi với con tôi lắm ,tôi thấy thương nó vì nghĩ tôi đã không làm tròn trách nhiệm với con.
Mẹ tôi thấy tôi lo lắng đã nói chuyện riêng với tôi rằng, tuy tôi đi lấy chồng nhưng ở gần nên vẫn có thời gian chạy qua chạy lại lo cho con. Biết đâu rồi chồng tôi sẽ yêu thương con, bù đắp cho sự trống vắng bố từ ngày tôi ly hôn.
Nghĩ thương con, lo lắng cho cuộc hôn nhân sắp tới vì trên thực tế tôi và anh chưa có nhiều thời gian gần gũi nhau, suốt 1 năm quen biết, đa phần là chúng tôi nói chuyện với nhau bằng điện thoại. Anh ấy cũng vậy, không biết có phải quá lo chuyện cưới xin mà sinh ra cáu bẳn hay tại bản chất con người anh vốn thế, càng gần đến ngày anh về anh càng hay cáu gắt, thậm chí là nói tục với tôi, tôi bắt đầu thấy nản.
Càng ngày tôi và anh càng hay cãi nhau dù chỉ là trên điện thoại và mức độ ngày càng gay gắt hơn. Anh văng tục nhiều hơn, có phải tại anh nghĩ gần đến lúc cưới rồi nên không cần phải che giấu bản chất thật của mình nữa.
Tôi nói với gia đình là thôi không cưới nữa, gia đình tôi ngỡ ngàng hỏi tại sao, tôi nói chúng tôi không hợp nhau. Ai cũng lo lắng cho tôi và nói nhưng bây giờ gia đình họ lên kế hoạch hết rồi, anh ta cũng bỏ việc để về cưới tôi. Làm như vậy có sợ gây sốc cho người lớn không? Mọi người khuyên tôi cứ bình tĩnh chờ xem, biết đâu khi chúng tôi ở gần, hiểu nhau hơn sẽ không thế nữa. Tôi buồn lắm nhưng nghĩ đến gia đình họ, đến chuyện anh ấy bỏ việc làm quyết tâm về cưới tôi lại tặc lưỡi cho xong, nghĩ đời mình đằng nào cũng dở dang một lần rồi, cố gắng sống biết đâu lại được, thôi thì tới đâu hay tới đó.
Cuối cùng thì anh ấy cũng về, tôi và con gái ra sân bay đón anh, nhìn anh gầy đi khác hẳn lúc tôi gặp anh ở nhà, anh nói anh mất 10kg vì lo nghĩ tôi lại thấy tội. Gia đình hai bên vội vàng chuẩn bị làm đám hỏi, đám cưới cho chúng tôi.
Bạn bè chúc mừng tôi và anh, cha mẹ hai bên vui vì tôi và anh lại tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ, hàng xóm người tốt thì chúc mừng tôi, kẻ thì ghen tị dè bỉu xầm xì là tôi lừa anh ấy, anh ấy mắc bẫy lấy tôi là gái nạ dòng…
Lấy nhau về, thời gian đầu chúng tôi khá hạnh phúc. Được 1 tháng, vào một buổi sáng, khi đó anh đang ngủ, còn tôi thức dậy thấy facebook của anh báocó tin nhắn. Tôi tò mò mở ra thấy hình cô vợ hờ cũ của anh nhắn tin: “Anh cưới vợ rồi bận quá hay sao không trả lời em? Anh sợ gấu mẹ vĩ đại à?”
Tôi choáng váng khi đọc dòng tin đó. Rõ ràng anh bảo đã chia tay và không còn liên lạc, tại sao lúc này họ vẫn chat qua lại với nhau. Tôi chất vấn thì anh bảo cô ta xin số anh rồi cứ gọi hoài làm phiền.
Lúc đó, tôi bức xúc lắm và có chút nghi ngờ nhưng nghĩ lại, nếu có gì thì anh ta đã không kể cho tôi nghe nên tôi quên luôn.
Bẵng đi một thời gian, tôi lại tình cờ phát hiện cô gái kia còn nhắn tin với anh: “Anh dạo này thế nào? Gấu mẹ vĩ đại giỏi chứ?” Tôi tức giận nhắn lại “Gấu mẹ vĩ đại đây, em có chuyện gì mà nhắn tin cho chồng chị vậy?”
Cô ta ấp úng một lúc rồi trả lời “À, em hỏi thăm anh ấy”. Tôi nói: “Giờ anh có gia đình rồi, em cũng vậy, nến cố gắng giữ hạnh phúc. Mong em đừng phá hoại hạnh phúc của anh chị cũng như của em”. Cô ta trả lời luôn: “Hạng như chị thì sao không giữ được hạnh phúc!”. Tôi choáng váng với tin nhắn của cô ả đáp luôn: “Em đang nói hạng nào đó? Chị nói rồi, chị bỏ qua chuyện quá khứ của em và anh ấy nhưng đừng gây gỗ, nếu muốn sống yên ổn với chồng con bên đó”. Cô ta gửi luôn biểu tượng mặt cười khẩy rồi gửi cho tôi ảnh chụp hai người chat sex với nhau trước đó. Tôi không tin nổi vào mắt mình, hạnh phúc vừa chớm nở đã lụi tắt. Tôi để nguyên máy đó cho anh đọc và âm thầm về nhà mẹ đẻ. Cuộc đời tôi quá bất hạnh khi gặp phải những người đàn ông bội bạc, trăng hoa, bệnh hoạn. Có lẽ nào tôi đã sai lầm khi lấy chồng lần nữa và lấy phải kẻ bệnh hoạn như anh ta.
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

'Tôi chẳng qua đến với anh vì 'cái đó', anh tưởng anh báu lắm à'

Lúc đầu, cô ấy cũng cầu xin năn nỉ nhưng sau đó cô ấy xổ toẹt: “Tôi chẳng qua đến với anh vì 'cái đó', anh tưởng anh báu lắm à”. ( Theo bao phu nu )

Tôi năm nay 32 tuổi, dù đã qua nhiều mối tình nhưng hiện vẫn chưa kết hôn cùng ai. Trong quãng đời độc thân của mình, tôi không ít lần bắt gặp những ánh mắt, những thái độ “rẻ rúng” của nhiều đàn bà bỏ chồng. Nhưng dẫu vậy tôi chưa từng thấy ai trơ trẽn như cô ấy.
   'Tôi chẳng qua đến với anh vì 'cái đó', anh tưởng anh báu lắm à?' - Ảnh 1Tôi vẫn còn chưa hết ám ảnh với đàn bà đã bỏ chồng. Ảnh minh họa
Tôi gặp cô ấy khi cô vừa ly dị chồng được hơn một năm. Tôi làm lái xe tải, chuyên chở hàng cho siêu thị còn cô ấy là thu ngân ở đó. Qua vài lần giáp mặt, chẳng hiểu sao cô ấy moi được thông tin tuổi tác, quê quán của tôi và cô bắt đầu đeo bám.
Tôi càng tránh thì cô lại càng lấn tới, có lần giữa đông người ở ngay sảnh siêu thị, cô chủ động nắm tay tôi giật mạnh về phía mình, giọng lơi lả “mình à, chiều đưa em về nhá. Em sẽ không làm mình thất vọng đâu”. Kèm đó là ánh mắt đầy ngụ ý.
Rồi một lần chạm mặt nhau trong thang máy, chỉ có tôi và cô, cô sấn vào định ôm tôi. Tôi đã lảng người ra và thề sẽ không bao giờ đến gần người đàn bà ấy.
Vậy nhưng rồi duyên phận đã đưa đẩy chúng tôi có những buổi hẹn hò, tâm sự. Thậm chí sau một thời gian yêu đương, tôi từng nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn mặc cho gia đình tôi ngăn cản.
Tuy nhiên, lần đầu khi tôi dẫn cô ấy về nhà, nhìn căn nhà đơn sơ của ba mẹ tôi ở quê, cô ấy đã tỏ ý không thích và khi ra về cô còn kết luận một câu khiến tôi muốn thả cô ấy xuống đường để một mình chạy xe về thành phố. “Nhà anh giàu có gì cho cam mà còn bày đặt chuyện phản đối. Gặp được người như em lẽ ra bố mẹ anh phải biết điều mà đón tiếp, đằng này, đã nghèo còn sỹ…”, giọng cô chanh chua.
Ngay lúc đó, vì không giữ được bình tĩnh khi nghe cô xúc phạm bố mẹ, tôi đã rít lên: “Đã bỏ chồng rồi còn làm như cao giá lắm ấy. Rồi lại chẳng ngồi đó mà gào thét mong lũ đàn ông nó nhòm đến”.
Tôi biết mình quá lời nhưng sự thực cả quãng thời gian sau đó dù tôi mềm mỏng đến mức nào cô ấy cũng luôn có thái độ hống hách như vậy.
Và tôi quyết định chia tay cô ấy. Lúc đầu, cô ấy cũng cầu xin năn nỉ nhưng sau đó cô ấy xổ toẹt: “Tôi chẳng qua đến với anh vì 'cái đó', anh tưởng anh báu lắm à”.
Nghe cô nói mà tôi thấy như rụng rời. Quá tổn thương, tôi tìm đến những người bạn để chia sẻ câu chuyện của mình. Và quả thật, tôi được nghe nghìn lẻ câu chuyện rưa rứa chuyện của tôi về những người đàn bà đã có chồng.
Bạn thân tôi là một nạn nhân tương tự. Mới chỉ gặp có một lần mà bạn tôi đã bị một phụ nữ vừa bỏ chồng xin sẵn sàng trao thân để khỏa lấp nỗi buồn.
Một anh bạn khác của tôi còn thẳng thắn tuyên bố: Gái nạ dòng ấy à, cho kẹo là lên giường ngay.
Thú thực cho đến lúc này, dù đã 3 tháng kể từ sau mối tình tréo ngoe đó, người đàn bà ấy vẫn còn gọi điện cho tôi cầu mong tôi quay lại. Cô nói nhớ tôi nhưng tôi tin cô chỉ đơn giản là thèm khát “chuyện ấy”.
Và cho đến giờ phút này, dù thông cảm với những phụ nữ đã một lần lỡ dở nhưng tôi vẫn không sao quên được cảm giác ghê tởm với những đàn bà bỏ chồng mà tôi gặp và tôi đã nghe. Họ trơ trẽn, họ bản năng như hoang thú. Tôi chưa biết làm sao và đến khi nào mới thoát khỏi ác cảm với họ.
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Sáng nay chồng đuổi tôi ra khỏi nhà chỉ vì gói bim bim

Chỉ vì gói bim bim tôi giành từ tay đứa con mà tôi dứt ruột đẻ ra mà giờ đây tôi phải ôm quần áo ra khỏi nhà trong tủi nhục và đau đớn. ( Theo bao phu nu )

Tôi là độc giả thường xuyên của mục tâm sự. Qua đây, tôi biết đến rất nhiều những hoàn cảnh khác nhau song so lại tôi chưa thấy ai giống mình.
Tôi đến với anh khi cả hai đã ở lứa nhiều tuổi. Anh vì đi xuất khẩu lao động để kiếm tiền nên khi về nước anh đã hơn 40 tuổi. Còn tôi vì duyên số nên qua 3 mối tình không thành, gặp anh tôi mới chính thức được lên xe hoa.
Tôi và chồng tôi hiện tại đã có với nhau một bé gái 4 tuổi. Để có con, chúng tôi đã phải rất khó khăn vì cả hai vợ chồng tuổi đã lớn.
Tôi đã phải ba lần gạt nước mắt đưa những đứa trẻ xấu số về thế giới bên kia. Đứa thì bỏ tôi ra đi khi chưa chào đời, đứa thì chào đời chưa bao lâu đã lại ra đi.
Sau nhiều chạy chữa và nỗ lực của hai vợ chồng, đến đứa thứ 4 thì ngay khi mang bầu tôi đã vào bệnh viện nằm dưỡng thai cho an toàn. Và lần này, vợ chồng tôi đã thành công.
    Sáng nay chồng đuổi tôi ra khỏi nhà chỉ vì gói bim bim - Ảnh 1
Bé gái giờ đã 4 tuổi, khỏe mạnh, nhanh nhẹn và là cục cưng của vợ chồng tôi.
Tôi yêu con nhưng vô cùng nghiêm khắc để tạo cho con nề nếp nhưng chồng tôi thì ngược lại, anh luôn yêu chiều con một cách vô lối.
Chúng tôi từng nhiều lần bất hòa vì cách nuôi dạy con, anh từng nhiều lần nổi nóng, có lần anh đã đẩy tôi ngã vì mâu thuẫn này. Nhưng chưa khi nào anh cư xử như sáng nay.
Sáng nay, giống như mọi ngày, trong khi tôi nấu đồ ăn sáng thì anh gọi con dậy, rửa mặt và chơi với con.
Sắp đến giờ ăn sáng mà cô con gái chạy đến chỗ tôi mặt chảy dài phụng phịu đòi được ăn bim bim. Tôi đã kiên nhẫn nhẹ nhàng giải thích cặn kẽ, rõ ràng lần này lại lần khác rằng sẽ cho con ăn sau bữa cơm. Nhưng không được, cô con gái gào lên nức nở, vừa gào vừa gọi bố cầu cứu.
Nghe thấy tiếng con, anh từ trên tầng vội vã lao từ cầu thang xuống, vằn mắt mắng tôi rồi đưa gói bim bim cho con. Không chịu nổi, tôi xô đến, giật lấy gói bim bim từ tay con rồi bảo chồng: “Anh chỉ làm hư con thôi. Phản khoa học nó cũng vừa vừa thôi chứ. Bảo sao không bữa nào nó ăn hết bát cháo.”.
“Vớ vẩn”, anh vừa rít lên vừa kéo xoẹt cánh tủ bếp, lấy cả gói bánh kẹo và bế con ra đường, bóc cho bé hết gói bim bim này đến loại bánh khác. Quan điểm của anh khác hẳn tôi, con vốn đã lười ăn nên lúc nào bé thích ăn gì là phải cho ăn ngay. Bé con tất nhiên thích được về phe bố lắm nên hôm nào cũng vậy, không đòi được mẹ, quay sang bố thể nào cũng được giải quyết.
Khi anh trở lại nhà, tôi giận dỗi nói với chồng rằng từ giờ tôi sẽ để cho hai bố con tự chăm nhau. Bất ngờ, khi tôi vừa dứt lời, anh đã dõng dạc tuyên bố: Cô ra khỏi nhà tôi ngay. Con tôi không cần đến loại mẹ như cô. Đẻ đã không biết đẻ, nuôi cũng chẳng ra hồn.
Tưởng anh cả giận mà nặng lời, ai ngờ, anh đuổi tôi thật. Anh kéo tay tôi đẩy ra ngoài cửa và kéo cánh cửa lại.
Khi tôi còn chưa hết ngỡ ngàng thì anh xồng xộc lên tầng, lấy hết quần áo và đồ dùng của tôi nhét vào một túi lớn và ném qua cửa, gần chỗ tôi đang đứng khiến tôi được phen xấu hổ vô cùng với những hàng xóm xung quanh.
Tôi yêu con và chăm con hết mình. Tôi cũng chưa từng mang tiếng hỗn láo hay có điều gì không phải với chồng. Vậy mà anh nỡ đối xử với tôi như vậy khiến tôi đau đớn vô cùng.
    Sáng nay chồng đuổi tôi ra khỏi nhà chỉ vì gói bim bim - Ảnh 2
Tôi hiện giờ đang phải tá túc ngoài nhà nghỉ dù nhà ngoại tôi ở không xa nhà tôi là mấy. Tôi không muốn bố mẹ tôi buồn.
Thật sự, giờ khi đã bình tĩnh trở lại, tôi vẫn không lý giải nổi hành động của chồng. Phải chăng, anh lấy tôi và sống với tôi đơn giản vì chỉ cần có mộtđứa con. Tôi nên làm gì trong tình huống này?
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Kế hoạch “thử” người yêu bị bại lộ

Tôi mong những chia sẻ này của mình sẽ khiến cho những chàng trai nào có ý định “thử” người yêu theo cách sai lầm giống tôi sẽ suy xét lại.  ( Theo bao phu nu )
Tôi năm nay đã 33 tuổi, độ tuổi thật sự trưởng thành và chín chắn của người đàn ông. Tôi đã từng có một cuộc hôn nhân khá hạnh phúc và êm ấm nhưng vợ trước của tôi bị buồng trứng đa nang và không có khả năng có thai.
Là con trai duy nhất trong gia đình, trách nhiệm sinh con để “nối dõi tông đường” đè nặng lên vai tôi.
Vì không thể có con nên dù rất đau lòng, vợ trước của tôi đã chấp nhận giải phóng cho chồng để tôi có thể tìm được người mới thích hợp hơn. Trước áp lực từ phía bố mẹ, cuối cùng tôi cũng phải ly hôn với cô ấy.
Phải mất gần một năm tôi mới nguôi ngoai chuyện cũ và dần mở lòng để tìm hiểu người khác. Bố mẹ tôi cũng có ý giục tôi tìm vợ mới vì ông bà rất nóng lòng được bế cháu.
Trong một lần đi cà phê với bạn, tôi tình cờ gặp được Thư, cô bé sinh viên mới tốt nghiệp ra trường. Tôi dễ dàng chinh phục cô gái đáng yêu ấy và đưa Thư về ra mắt gia đình sau ba tháng quen nhau.
Bố mẹ tôi cũng hài lòng về Thư. Mẹ tôi còn đặc biệt “chấm” Thư vì tính cách ngoan hiền và có “tướng mắn đẻ”. Hai cụ còn ra chỉ thị cho tôi “phải có bầu rồi mới cưới” vì sợ Thư cũng như vợ trước của tôi thì nhà tôi chỉ có đường “tuyệt tự”.
Tôi không đồng tình với suy nghĩ của bố mẹ, tôi không muốn biến Thư thành “máy đẻ” nhưng thất bại từ cuộc hôn nhân trước và cũng không muốn bố mẹ phải lo lắng nhiều nên tôi đã đồng ý với hai cụ.
Thư là một cô gái dịu dàng và chiều người yêu. Khi tôi gợi ý với cô ấy về chữ X thứ ba, lúc đầu cô ấy không đồng ý nhưng tôi bảo “nếu không cho là không yêu anh rồi” và giả vờ thất vọng lên xuống, cô ấy đành chiều theo.
Kế hoạch “thử” người yêu bị bại lộ
Tôi đã làm tổn thương người tôi yêu.
Tôi là một người đàn ông khoẻ mạnh bình thường, tôi đã đi khám và hoàn toàn không có vấn đề gì nên mãi Thư không có thai tôi cũng khá lo lắng. Tôi cũng không muốn gia đình mình mãi vắng tiếng trẻ thơ, lẽ nào Thư cũng…Chúng tôi gần gũi được chừng hai tháng thì bố mẹ tôi bắt đầu sốt ruột vì Thư vẫn chưa có thai. Tôi không hề sử dụng bất kỳ biện pháp phòng tránh nào khi bên Thư. Tôi cũng bảo với cô ấy cứ “thả” vì nếu có em bé sẽ cưới, tôi là người đàn ông trách nhiệm, tôi sẽ không chạy làng.
Buổi tối hôm đấy nhà tôi có giỗ, Thư cũng sang nấu cỗ và dọn dẹp giúp nhà tôi. Vì khá nhiều việc nên Thư mệt và ở lại nhà tôi nghỉ ngơi (Thư cũng thường ở lại nhà tôi vì bố mẹ tôi muốn tạo điều kiện cho hai đứa thân mật). Sau khi thấy Thư ngủ, tôi xuống nhà uống nước thì bố mẹ gọi lại nói chuyện.
Mẹ tôi đi thẳng vào vấn đề chính: “Sao hai đứa làm gì mà mãi chưa có bầu thế?”. Tôi cũng đâu biết làm sao, bọn tôi không hề phòng tránh gì nhưng vẫn chưa “trúng thưởng”, tôi cũng sốt ruột không kém. “Hay là nó cũng “điếc” như cái Hoa?”. Bố tôi cũng lo lắng không kém(Hoa là vợ trước của tôi).
Tôi vò đầu bứt tai không biết nói sao, cả nhà tôi tranh luận thêm một lúc nữa thì tôi lên lại phòng. Lúc vào phòng, Thư đang ngồi trên giường mặt thất thần. Tôi ngạc nhiên vì lúc xuống nhà tôi thấy cô ấy đã đi ngủ rồi.
“Là thật à anh? Mọi chuyện anh và bố mẹ anh vừa nói có thật không anh? Cả nhà anh đang xem em là cái máy đẻ đấy à, sao mọi người có thể làm thế với em?”, Thư vừa khóc vừa nói với tôi.
Tôi hốt hoảng giữ tay người yêu, không ngờ chuyện nhà chúng tôi vừa nói cô ấy đã nghe thấy hết. Thư giằng tay tôi ra và lao ra khỏi nhà tôi. Tôi chạy theo cô ấy cũng không kịp. Giải thích gì đây khi chính tôi cũng có ý muốn “thử” cô ấy, tôi đúng là thằng đàn ông không ra gì.
Gần một tuần sau Thư chủ động gọi điện cho tôi sau khi cả tuần chặn liên lạc. Cô ấy hẹn tôi ra ngoài nói chuyện. Tôi chưa kịp xin lỗi thì cô ấy đã lên tiếng trước, cô ấy muốn chia tay vì không thể chấp nhận được chuyện mà tôi và gia đình đã làm với cô ấy.
Còn chuyện mang thai, dù tôi không phòng tránh và muốn cô ấy “thả” nhưng Thư vẫn chưa muốn có con nên vẫn duy trì uống thuốc tránh thai mà tôi không hề hay biết. Thư nói cô ấy không muốn gặp lại tôi và gia đình thêm một lần nào nữa dù tôi đã xin lỗi và xuống nước hết mực.
Nhìn Thư bỏ về, tôi ngồi ngơ ngẩn trong quán cà phê. Chỉ vì công cuộc “có em bé” này mà tôi đã làm tổn thương người con gái tôi yêu. Tôi nên làm gì mới đúng đây, nên buông tay Thư để cô ấy tìm hạnh phúc mới hay cố gắng níu giữ người con gái mà tôi đã tổn thương?
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Vì anh chẳng là gì của em!

Vì anh chẳng là gì của em! Vì chẳng là gì của nhau nên hắn nhớ em cũng không dám gọi, thấy em bên người khác cũng chẳng thể ghen, quan tâm em cũng chẳng dám thể hiện. ( Theo bao phu nu )
Hắn thích em. Hắn thấy buồn nhiều hơn bởi vì hắn biết hắn đã đến sau một người và cái hắn nhận được chỉ là sự đau đớn mà thôi. Hắn thầm thương em. Cái thứ tình cảm chết tiệt và đầy mỏi mệt này tại sao có thể khiến người ta cam tâm vì nhau mà bỏ quên mình nhiều đến thế? Thử hỏi trên cái quả địa cầu này có điều gì có thể khiến người ta khổ sở nhưng vẫn mỉm cười vui vẻ, thậm chí không muốn dứt ra để thoát khỏi nó như thứ tình cảm của hắn hay không? Câu trả lời có lẽ là không, trên đời có 2 thứ không thể che giấu đó là khi say và khi yêu một ai đó, hắn không thể thoát khỏi nó.
Hắn thích em. Kể cả khi giữa phố vắng không bóng người, mắt hắn vẫn chờ một cái gì đó – đại loại như là một hình dáng rất quen. Có lẽ là em đấy! Một bóng hình mà theo hắn vào trong cả mỗi giấc ngủ. Hắn thích em – khi nhớ nhung cũng chẳng dám thừa nhận, mọi thứ chỉ như những đốm lửa nhỏ nhen nhóm âm ỉ cháy trong lòng. Là khi nhớ đến hô hấp cũng khó khăn vẫn phải giả vờ lạnh lùng không nhắn tin, không gọi điện. Nhưng cứ thấp thỏm nhìn màn hình điện thoại xem có dòng chữ nào được gửi tới hắn hay chưa. Sẽ chẳng có tin nhắn, cuộc gọi nào đâu.
vi-anh-chang-la-gi-cua-em-blogtamsuvnHắn thích em. Kể cả khi giữa phố vắng không bóng người, mắt hắn vẫn chờ một cái gì đó – đại loại như là một hình dáng rất quen. (Ảnh minh họa)
Hắn thích em – nhiều lúc hắn muốn trách cứ, muốn nũng nịu, muốn giận dỗi nhưng… vô lý quá. Có ai thèm quan tâm không? Hắn có là gì của em đâu chứ, chả là gì cả lấy đâu ra những đặc quyền như vậy. Hắn thích em – khi mà hắn quyết định không được phép nghĩ về em nữa lại chợt thấy có gì nhoi nhói ở tim, không hẳn là đau mà chính xác là hụt hẫng. Cũng thấy có chút gì đó như là mất mát, mà cũng chẳng hiểu tại sao lại thế khi mà mới chỉ là thích thôi. Hắn muốn đợi, muốn chờ, muốn mong, muốn ngóng một điều gì đó nhưng chợt nhận ra nó quá xa xôi. Mà cuộc đời này chẳng nhẽ cứ dựa dẫm mãi vào những điều mơ hồ, không thể nắm bắt? Có những lúc hắn giật mình tự hỏi, rốt cuộc thì mình đang chờ đợi điều gì cho riêng mình đây?
Hắn thích em – hắn biết, hắn chả là ai trong cuộc đời của em cả…. nhưng hắn vẫn muốn quan tâm và sẽ dõi theo em từng ngày. Trong mắt hắn mọi thứ xung quanh em thật đáng yêu, bất kể cái gì cũng lấp lánh. Những khuyết điểm cũng được che đậy và bao biện một cách dễ dàng. Hắn cũng chẳng dám tưởng tượng chuyện gì sẽ vượt quá ngày mai, chỉ cần nhắm mắt và nghĩ hôm nay được nói chuyện với em, được cùng em đi chơi, được quan tâm thôi đã là quá đủ với hắn rồi.
Vì anh chẳng là gì của emHắn thích em – nhiều lúc hắn muốn trách cứ, muốn nũng nịu, muốn giận dỗi nhưng… vô lý quá. (Ảnh minh họa)
Hắn thích em – vì chẳng là gì của nhau nên hắn nhớ em cũng không dám gọi, thấy em bên người khác cũng chẳng thể ghen, quan tâm em cũng chẳng dám thể hiện. Cái nắm tay với em trở thành nỗi thèm thuồng to đùng, phải lấy hết dũng khí bấy lâu nay ra để chạm vào bàn tay đã đợi chờ lâu lắm. Khi cái ôm giản đơn giữa đêm đông cũng là niềm vui ủi an trong bao ngày cô đơn gió mướt đối với hắn.
Hắn thích em – Những ngày hắn tự giành giật, tranh đấu lại qua giữa lý trí và con tim, giữa mở lời và chôn giấu. Nhiều khi hắn muốn tỏ vẻ săn sóc em một chút, muốn thể hiện rằng dù gì đi nữa cũng có mình ở bên. Nhưng với tư cách gì đây? Sao cứ phải tỏ ra đặc biệt như thế? Hắn tự hỏi rồi chìm đắm trong sự tuyệt vọng.
Hắn vẫn luôn dõi theo em từng ngày, muốn giang đôi bàn tay để chăm sóc, che chở cho em…. một cách thầm lặng.
Đối với hắn thích một người là khi lòng có chút xuyến xao, gợn sóng. Mỗi ngày thương một chút, nhớ một chút, quan tâm một chút… Chuyện thích một người, chỉ thế mà thôi.
Yêu người mà người không hay….!
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Vì chiếc bánh Trung thu mà vợ chồng tôi sắp phải ra tòa

Viết những dòng này mà lòng tôi đang bế tắc hoàn toàn. Không lẽ chỉ vì 4 cái bánh trung thu mà vợ chồng tôi phải ra tòa ly hôn thật sao? ( Theo bao phu nu )

Tôi gặp anh khi anh vừa ly hôn vợ cũ. Thật ra, vợ chồng anh đã ly thân gần 3 năm mới ra tòa ly hôn. Khoảng sau 8 tháng ly hôn thì chúng tôi gặp nhau. Biết tin anh có người mới, vợ cũ anh đã phao tin đủ điều. Nào là nói anh cộc cằn, không hề yêu thương vợ con. Nào là nhà chồng độc ác, mẹ chồng ghê gớm, đanh đá khiến con dâu không thể sống nổi.
Nhưng theo những gì tôi tìm hiểu thì anh là người rất yêu vợ thương con. Khi vợ cũ bệnh, anh không ngại dậy từ 3 giờ sáng, vượt gần 100km để mua thuốc nam cho chị. Anh chăm con kĩ đến mức ai cũng ghen tị. Lỗi ở vợ cũ anh, tính tình hung dữ, hỗn hào nên mới bị người nhà chồng ghét.
Lúc này, anh cũng tìm mọi cách để chứng minh tình yêu với tôi. Vốn là một cô bé mới ra trường, lại chưa từng yêu ai nên tôi bị anh làm cảm động và đã yêu anh sâu đậm.
Mặc mọi người khuyên can, mặc ba mẹ buồn bã, tôi vẫn nhất định lấy anh làm chồng khi chỉ vừa yêu nhau được vài tháng. Tôi luôn biện minh rằng, anh là một người đã từng trải, từng vấp ngã nên sẽ trân trọng cuộc hôn nhân đến sau. Còn con anh, tôi thương bé thì bé cũng sẽ thương lại tôi mà thôi. Cuối cùng, biết không thể lay chuyển được, ba mẹ tôi đành đồng ý cho tôi đến với anh.
Ngày cưới, mẹ tôi khóc, nói với tôi rằng: “Đường quang không đi, lại đâm đầu vào bụi rậm con ơi.” Khi đó, tôi còn an ủi mẹ, tôi khẳng định mình sẽ sống tốt, sẽ hạnh phúc nhiều hơn những người con gái lấy chồng trai tân.
bánh trung thu
Nhiều khi, tôi ấm ức đến phát khóc, nhưng cũng chẳng dám cãi lại vì sợ mang tiếng hỗn. (Ảnh minh họa)
Vậy mà, tôi đã lầm. Cuộc sống không hề đơn giản. Ngay khi về làm dâu, tôi đã chịu sự so sánh của mọi người. Ai gặp tôi cũng hỏi tôi là vợ H (chồng tôi) à? Rồi họ dòm ngó, so sánh tôi và vợ cũ xem ai đẹp hơn, ai cao hơn, ai da trắng hơn…Đến mức, tôi sợ phải ra ngoài, sợ mình bị biến thành cái bóng của vợ cũ anh.
Rồi người nhà chồng cũng so sánh tôi. Mẹ chồng luôn miệng chê tôi xấu, không đẹp bằng vợ cũ anh. Tôi nấu ăn cũng bị chê không nấu ngon bằng con dâu cũ. Nhiều khi, tôi ấm ức đến phát khóc, nhưng cũng chẳng dám cãi lại vì sợ mang tiếng hỗn.
Nhưng đó chưa phải là những vấn đề chính khiến cuộc sống hôn nhân của tôi rơi vào ngõ cụt. Mọi nguyên nhân đều từ con gái riêng của chồng tôi, nay 7 tuổi. Con bé ở với mẹ nhưng hàng tuần đều được đón về nội chơi. Lần nào nó về, tôi cũng trở thành đề tài để mọi người bàn tán. Tôi phải gồng mình lên mà đối xử tốt với nó. Nó có sai, tôi cũng chỉ được nói nhẹ nhàng. Bởi chỉ cần tôi hắng giọng, to tiếng, lập tức tôi sẽ bị mọi người mắng là đồ mẹ ghẻ độc ác.
Chồng tôi cũng chẳng bao giờ thông cảm hay hiểu cho nỗi khổ tâm của vợ. Nhớ có lần, tôi ngâm quần áo đi làm thì con bé ở nhà lấy thuốc tẩy đổ vào. Toàn bộ quần áo hôm đó đều bị hư hết, không thể dùng được cái nào. Quá tức, tôi mắng nó vài câu. Chẳng ngờ, con bé khóc lóc thật to, rồi chạy xuống nhà nội (nhà tôi sát vách nhà mẹ chồng) nói rằng tôi đánh nó.
Mẹ chồng, em chồng tôi lập tức chạy lên. Chẳng cần hỏi, họ mắng tôi xa xả, cho rằng tôi đanh đá, nanh nọc với con chồng quá đáng. Tôi ức đến mức chẳng nói nên lời, chỉ biết chảy nước mắt.
Tối đó, chồng tôi về, nghe kể lại cũng chẳng thèm hỏi han gì mà lạnh nhạt với tôi suốt 2 tuần vì nghĩ tôi xấu bụng, thừa lúc mọi người đi vắng để hành hạ con riêng của chồng. Cuộc sống ngột ngạt đến mức tôi chẳng biết mình làm sai gì, tại sao mình lại phải chịu như vậy?
bánh trung thu
Không lẽ chỉ vì 4 cái bánh Trung thu mà vợ chồng tôi phải ra tòa ly hôn thật sao? (Ảnh minh họa)
Hôm vừa rồi, trước khi anh nhận quà bánh Trung thu cho con riêng. Tôi bàn với anh đưa cho cháu một cái bánh thôi, còn 3 cái thì đem cho mấy đứa nhỏ nhà nghèo trong xóm cho chúng mừng. Tôi nói con bé còn nhỏ, đã ăn được gì nhiều đâu, cho một cái, rồi cho thêm vài trăm ngàn còn tốt hơn. Anh đã đồng ý.
Vậy mà hôm qua, khi nhận bánh Trung thu xong, anh gởi thẳng 4 cái bánh kèm 1 triệu đồng vào nhà vợ cũ. Khi về, chẳng thấy cái bánh nào, tôi hỏi thì anh nói đã cho con hết rồi. Bực mình vì anh nuốt lời, tôi đã nói to tiếng với anh. Đúng là lúc đó, tôi nóng giận mất suy nghĩ. Nhưng mọi người biết anh đã nói gì không? “Mày biến ra khỏi nhà tao. Sao mày có thể ích kỷ tham lam như thế? Đến cái bánh cũng tranh giành với con riêng của chồng. Lúc mới lấy mày, tao cứ tưởng mày bao dung, rộng lượng, không ngờ mày lại trở mặt như thế!”
Tôi chết sững tại chỗ. Tôi không ngờ, anh lại nói tôi như thế. Ba mẹ chồng nghe chồng tôi to tiếng cũng chạy lên hỏi. Biết chuyện tôi không cho anh gởi hết bánh Trung thu cho con, họ tiếp tục mắng tôi ích kỉ, nhỏ nhen. Tôi có phải lấy bánh để cho tôi ăn đâu, tôi cũng vì hứa với bọn nhỏ quanh hàng xóm rằng Trung thu sẽ cho tụi nó ít bánh. Nếu biết trước thế này, tôi đã tự bỏ tiền ra đi mua rồi.
Tối đó, tôi lấy xe chạy vòng ngoài đường mà nước mắt chảy dài. Tôi cảm thấy khó mà tiếp tục sống với một người chồng luôn cho rằng tôi xấu xa, tồi tệ, ích kỷ. Cũng không thể chung sống hòa thuận được với gia đình chồng lúc nào cũng đem tôi so sánh với con dâu cũ. Nếu cô con dâu đó tốt đẹp như vậy, sao ông bà không cố gắng giữ lại, mà phải đi hỏi cưới người mới? Tôi  nên làm thế nào với cuộc hôn nhân không hạnh phúc đây mọi người?
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Đau đớn khi tự tay trang trí phòng tân hôn cho chồng và nhân tình

Nước mắt tôi như không thể dừng lại được khi biết chính mình lại đang tự tay trang trí phòng tân hôn cho chồng và nhân tình. ( Theo bao phu nu )
Tôi và chồng quen nhau do sự giới thiệu của bạn bè. Sau gần 1 năm yêu nhau, chúng tôi đã đi đến hôn nhân. Anh là người chồng luôn quan tâm và chiều chuộng vợ. Nhưng từ khi tôi bị sảy thai, tình cảm vợ chồng bỗng phai nhạt dần. Sống cùng một nhà nhưng chúng tôi như những người dưng. Một khoảng cách vô hình khiến tôi không thể gần gũi chồng như trước. Tôi sợ mất anh nhưng không biết làm thế nào để “hâm nóng” lại tình cảm với chồng.
Tôi từng làm nhiều nghề, cuối cùng chuyển sang công việc trang trí các sự kiện gia đình theo yêu cầu. Công việc của tôi phần nhiều là trang hoàng lại phòng ngủ, tạo cảm giác lãng mạn, yêu thương cho những đôi vợ chồng hoặc tình nhân.
Từ ngày làm công việc này, tôi suy nghĩ tích cực hơn và tìm cách lấy lại tình cảm của chồng. Tôi tạo cho anh nhiều bất ngờ nhỏ. Tôi không còn là cô vợ tẻ nhạt như trước nữa.
Sáng nay, tôi nhận được đơn đặt hàng thiết kế phòng tân hôn. Tôi nhận hồ sơ và gọi điện cho khách hàng để tư vấn dịch vụ. Giọng nói dịu dàng ở đầu dây bên kia khiến tôi có thiện cảm ngay với vị khách này nên phá lệ, mời cô ấy đi cà phê thay vì chỉ nói chuyện qua điện thoại.
Gặp khách hàng ấy, tôi cứ xuýt xoa trong lòng là sao có người đẹp đến vậy, chưa kể phong thái còn rất sang trọng và cách nói chuyện đi vào lòng người nữa. Sau khi trao đổi xong về ý tưởng trang trí, tôi và vị khách đó có nói chuyện thêm một lúc nữa. Qua trò chuyện, Lan (tên vị khách hàng) cho biết cô vốn chỉ là nhân tình của người đàn ông đó. Lan từng nhiều lần dằn vặt mình nhưng tình yêu khiến cô không thể buông tay người đó được nữa. Giờ đây, người đàn ông đó đã quyết định ly hôn vợ để đến với Lan. Nhưng cả hai không muốn tổ chức linh đình mà sẽ chỉ làm một bữa tiệc nhỏ rồi về sống chung với nhau như vợ chồng. Sau khi giải quyết xong thủ tục ly hôn, người đàn ông đó sẽ đăng ký kết hôn với Lan. Tôi không những không thấy ghét mà còn mừng cho Lan. Vì trong câu chuyện của Lan thì gia đình kia vốn dĩ đã đứng trên bờ vực tan vỡ rồi.
dau-don-khi-tu-tay-trang-tri-phong-tan-hon-cho-chong-va-nhan-tinh
Tôi nuốt nước mắt trang trí phòng tân hôn cho chồng và nhân tình
Ngày hôm sau, tôi đến khách sạn nơi Lan chọn địa điểm để bắt tay vào công việc thiết kế. Khi mọi thứ gần hoàn thành, tôi mở hộp quà được Lan dặn dò kĩ để trên đầu giường ra để sắp xếp. Trong đó là một quyển album ảnh khá dày. Tôi tò mò lật ra để xem mặt người đàn ông Lan lấy làm chồng. Và rồi, tôi bàng hoàng nhận ra đó chính là chồng mình.
Hóa ra, tôi đang tự tay trang trí phòng tân hôn cho chồng và nhân tình. Căn phòng tân hôn tôi đã trang trí xong, chỉ chờ để hộp quà này lên là sẽ hoàn thành. Nhưng tại sao tôi không thấy vui khi hoàn thành công việc như mọi lần mà nước mắt tuôn rơi còn tim thì đau nhói. Cuối cùng thì công sức lấy lại tình yêu của chồng mà tôi làm trong thời gian qua đã trở thành vô nghĩa.
Cùng lúc ấy, tôi nhận được tin nhắn từ chồng: “Tối nay em về sớm nhé, anh có chuyện quan trọng cần nói.” Tôi biết chuyện quan trọng đó là gì. Anh đã chọn Lan. Tôi lau đi hàng nước mắt lăn dài trên má, để hộp quà ngay ngắn trên giường. Đêm mai thôi, chồng và nhân tình sẽ tận hưởng hạnh phúc trong căn phòng mà tôi dày công trang trí. Bước ra ngoài thì trời đã tối, giờ tôi không biết nên đi đâu khi trong lòng nặng trĩu.
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...

Sốc khi nhận món quà chồng tặng kỷ niệm 8 năm ngày cưới

“Anh ơi, cái váy hồng này đẹp lắm ạ nhưng sao lại nghi là 8 năm bên nhau, em và anh chúng ta mới có 2 năm thôi mà”. Chị chết lặng người . ( Theo bao phu nu )
Chị đã lên kế hoạch rất chi tiết cho chuyến đi Đà Nẵng của anh chị nhân lễ kỷ niệm 8 năm ngày cưới. Vé máy bay chị cũng đã đặt chỉ chờ đến cuối tuần là hai vợ chồng đi.
Vậy nhưng sáng mai bay thì đêm nay anh bảo chị ngày mai công ty có cuộc họp quan trọng, anh là giám đốc nên không thể vắng mặt. Sau khi nghe chồng thông báo phải hoãn chuyến đi chị hụt hẫng vô cùng, chị chẳng buồn ôm anh mà quay mặt vào tường khóc thút thít.
– Anh xin lỗi mà, cuộc họp bất thường do sếp tổng chỉ đạo anh cũng không được biết lịch trước. Năm sau vợ chồng mình sẽ đi em nhé.
– Lần nào cũng nhỡ, cũng xin lỗi. Vé máy bay đặt rồi giờ hủy chứ biết sao.
– Thôi, anh hứa nhỡ đúng lần này nữa thôi.
soc-khi-nhan-mon-qua-chong-tang-ki-niem-8-nam-ngay-cuoi
Sau những lời xin lỗi những cái ôm thật chặt của anh chị lại chẳng còn biết hờn giận là gì.
Và lần nào cũng vậy, sau những lời xin lỗi những cái ôm thật chặt của anh chị lại chẳng còn biết hờn giận là gì. Có lẽ anh là người đàn ông khôn ngoan, biết đánh trúng tâm lý của vợ nên cuộc sống gia đình 8 năm sau hôn nhân vẫn không có gì trục trặc.
Tuy không thực hiện được chuyến đi Đà Nẵng để kỉ niệm 8 năm ngày cưới nhưng anh chị vẫn không quên tổ chức một tối kỉ niệm đáng nhớ tại nhà. Cả gia đình có một bữa tối vui vẻ, và anh không quên dành tặng  chị một món quà cho dịp đặc biệt này.
Khi anh vào nhà tắm để tắm rửa, chị ở bên ngoài đã không thể đợi lâu hơn được nữa, chị háo hức muốn xem chồng tặng cho mình món quà gì nên vội vàng mở hộp quà ra xem. Một chiếc váy ngủ ren hồng vô cùng gợi cảm cùng với tấm thiệp dễ thương. Thì ra nhiều lần anh bảo chị là anh thích chị ngủ mặc váy hồng nên lần này anh đã mua tặng chị. Chị vui vẻ mở tấm thiệp ra đọc: “Hai năm chúng mình bên nhau rồi đấy ngốc ạ, chúng mình mãi hạnh phúc như thời gian vừa qua em nhé!”.
Chị hơi thắc mắc, “Sao anh lại viết là 2 năm, có lẽ nào anh viết lộn”? Đang băn khoăn suy nghĩ thì chợt chị nhìn thấy điện thoại của anh có cuộc gọi đến, một số máy lạ không thấy lưu trong danh bạ. Lúc đầu chị không định nhấc máy nên đã để cuộc gọi lỡ nhưng khi số máy kia gọi đến cuộc thứ hai thì chị bắt máy.
“Anh ơi, cái váy hồng đẹp lắm nhưng sao lại ghi là 8 năm bên nhau, em và anh mới có hai năm thôi mà”. Chị chết lặng khi nghe giọng cô gái trẻ đang nói chuyện với mình qua điện thoại của chồng. Có lẽ cô ta không biết là vợ anh đang nghe chứ không phải là anh.
Sau 2 phút định thần chị trả lời cô ta:
– Váy hồng đẹp lắm hả em, thích mai chị tặng cho cả lố mà dùng dần.
– Chị… Chị…
– Chị là 8 năm đây, hôm nay mới biết 2 năm. Hôm nào chị ghé qua chỗ 2 năm cho biết chị biết em. Dù sao mình cũng đang chung chồng mà.
– Chị ơi… đừng… tha cho em.
Đúng lúc này thì anh bước ra, chị bật luôn loa cho cả chồng nghe thấy.
– Tha dễ dàng thế sao được em. Cái loại đi cướp chồng người thì phải dạy cho nó bài học cho nó chừa đi.
– Em xin chị, em vẫn đang đi học, chị tha cho em. Em sẽ đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân chứ không dựa dẫm vào anh ấy nữa. Em sẽ không bao giờ gặp anh ấy nữa đâu.
– Thế à, mỗi tháng chồng chị cho em bao nhiêu?
– 3 triệu ạ.
– Vậy là con chị phải nhịn uống sữa cả tháng rồi đấy.
– Em xin chị, chị tha cho em…
Tôi hàng ngày cung phụng anh, cơm bưng nước rót cho anh để giờ bị anh đối xử thế này đây hả”?
Lúc này anh lao vào định cướp lấy cái điện thoại trong tay chị thì chị lia luôn nó vào tường. Anh định giơ tay tát chị thì chị phản kháng luôn: “Đã khi nào anh tát con ranh kia chưa? Hay là chỉ biết mang tiền cho nó thôi. Còn tôi hàng ngày cung phụng anh, cơm bưng nước rót cho anh để giờ bị anh đối xử thế này đây hả”?
Lúc này anh mới tỉnh cơn mê vội vàng quỳ xuống xin lỗi chị nhưng tất cả đã quá muộn. Anh lừa dối chị hai năm nay mà chị không hay biết vẫn cứ một mực tôn thờ anh. Chị bắt đầu thấy ghê tởm con người ấy, ghê tởm cái bộ mặt đạo đức kia.
– Từ mai thân ai người ấy sống, chúng ta ly hôn.
– Em ơi tha lỗi cho anh, anh xin lỗi em.
– Đừng xin lỗi tôi, người mà anh cần xin lỗi là con anh kia kìa. Anh đã cắt tiền sữa hàng tháng của nó để mang cho người tình đấy.
– Em đừng nói như vậy. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm làm cha mà.
– Anh nói mà không biết ngượng mồm ư.
– Xin em, đừng để chúng coi anh là một người cha tồi.
Dù anh có cố van xin nhưng chị vẫn không lay chuyển. Đêm ấy chị ngồi viết đơn, nước mắt rơi nhòa ướt giấy khiến chị phải viết đi viết lại mấy lần. 8 năm vợ chồng đâu có phải là ngắn thế nhưng nếu tha thứ có chắc cuộc đời còn lại chị được hạnh phúc bên chồng?…
Xem thêm: những tam su về tình yêu, gia đình , ngoại tình ...