"Anh hãy biến mất khỏi đời em được không, em cầu xin anh đấy, em đang hạnh phúc với chồng…”.
Cuộc hôn nhân của tôi và vợ khá hạnh phúc và đã có một cậu con trai kháu khỉnh. Ai nhìn vào cũng phải ghen tị với cuộc sống vừa giàu có về vật chất lẫn tình cảm của vợ chồng tôi.
Tôi luôn tự hào vì lấy được người phu nu vừa đẹp người vừa đẹp nết. Cô ấy cũng rất coi trọng và nhường nhịn chồng. Trong cuộc sống hôn nhân, hai vợ chồng vẫn rất nồng nàn, lãng mạn như thuở mới yêu. Nói chung tôi và vợ tin tưởng nhau tuyệt đối, chưa từng có sự nghi ngờ về chuyện quan hệ ngoài luồng.
Hàng ngày sau giờ tan sở, cả hai vợ chồng đều nhanh chóng về nhà thật nhanh tam su tham kinchứ không hề la cà đâu đó, bởi vậy từ ngày sống chung tôi và vợ chưa từng xảy ra mâu thuẫn nào đáng kể.
Có một quy luật bất di bất dịch được vợ chồng tôi duy trì từ sau ngày cưới đến giờ đó là luôn ngủ chung giường mỗi đêm đồng thời ôm nhau trong khi say giấc nồng của gia dinh. Cả tôi và vợ đều thực hiện quy định ấy rất nghiêm túc.
Nhưng cách đây mấy đêm, bất chợt tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn, tôi thoáng giật mình vì không thấy vợ đâu, trong khi con trai vẫn nằm ngủ ngon với chiếc gối ôm ở phía bên trong giường.
Ảnh minh họa
Tôi nghĩ vợ đi vệ sinh nhưng chờ đợi đến hơn 20 phút cũng chẳng thấy cô ấy đâu. Sốt ruột tôi tìm khắp các phòng trong nhà nhưng đều vắng bóng. Tôi đi xuống tầng 1 định mở cửa ra phía sau nhà tìm vợ thì chợt sững lại khi thấy 2 bóng người nhấp nhô trong lùm cây.
Tiến lại gần tôi sốc nặng khi thấy vợ và một người đàn ông lạ đang quấn lấy nhau.Trời đất như quay cuồng dưới chân tôi. Tôi lúng túng thật sự. Nhưng khi trấn tĩnh trở lại, cơn ghen bốc lên ngùn ngụt tôi định xông tới làm cho ra nhẽ nhưng rồi lại dừng bước khi nghe thấy tiếng nói khe khẽ của vợ. “Anh hãy biến mất khỏi đời em được không, em cầu xin anh đấy, em đang hạnh phúc với chồng…”.
Tôi nghe được tiếng khóc khẽ của vợ và hai người cũng đã dừng cuộc yêu vụng trộm. Người đàn ông kia đồng ý dừng mọi chuyện lại nhưng anh ta nói là sẽ luôn dõi theo cuộc sống của vợ tôi. Tam su gia dinhtôi cứ há hốc mồm khi nghe câu chuyện của họ. Thì ra người đàn ông đó là người tình cũ của vợ tôi. Tôi không hề biết về ông ta vì trước đây vợ tôi một mực khẳng định tôi là mối tình đầu tiên của cô ấy.
Trước khi yêu tôi cô ấy đã là của ông ta rồi. Họ vẫn thường lén lút gặp gỡ nhau mà tôi hoàn toàn không hay biết. Nhìn cái cách cô ấy nói chuyện với gã tôi biết cô ấy lo sợ gã có thể phá vỡ hạnh phúc hiện tại của mình nên mới vừa đồng ý quan hệ với hắn nhưng lại van nài buông tha.
Tôi lặng lẽ đi vào nhà chứ không xông ra đánh ghen như ý nghĩ ban đầu nữa nhưng tình yêu với người đàn bà từng yêu thương hơn bản thân đã chết, chết thực sự rồi.
Sao tôi vẫn cứ ngóng trông một hình bóng trong những đêm khuya đầy cô quạnh?
Sao nước mắt tôi vẫn cứ rơi trong những màn mưa trắng xoá lối về? Sao tôi cứ để con tim tự do mong nhớ về người đã làm tổn thương chính mình?
Cơn gió ngoài kia thô bạo ôm lấy thân tôi, ngã quỵ và đau đớn, nhưng tuyệt nhiên tôi không khóc. Bởi bên cạnh tôi, đã chẳng còn một người – một người với tôi đã từng là tất cả.
Đông đã về, sao tôi vẫn nhớ anh?
Sao tôi vẫn cứ ngóng trông một hình bóng trong những đêm khuya đầy cô quạnh? Sao nước mắt tôi vẫn cứ rơi trong những màn mưa trắng xoá lối về? Sao tôi cứ để con tim tự do mong nhớ về người đã làm tổn thương chính mình?
Làm sao có thể dễ dàng quên đi một người, mà tôi đã từng xem là sinh mệnh. Và làm thế nào tôi có thể thôi nghĩ về anh, trong những lúc cô đơn tìm đến, dày vò. Tình yêu trong tôi là gì? Ai có thể định nghĩa giúp tôi không? tam su gia dinh tôi vẫn cứ khắc khoải về những kỷ niệm mà tôi với người đã từng có.
Cảm xúc tôi vẫn mặc nhiên đi hoang, lơ đễnh tìm kiếm bóng dáng anh, nhưng làm sao có thể tìm thấy khi anh đã chẳng còn ở đây. Hoặc, tệ hơn, là anh vẫn ở đây, nhưng Ông Trời lại không cho tôi lấy một cơ hội để gặp lại bóng hình thân quen ấy, dù chỉ là thoáng qua trong phút chốc.
Tôi không có ý định ngăn cản bản thân tiếp tục ghi nhớ những ngày kỷ niệm của hai đứa. Tệ thật! Tôi biết, giờ anh đã chảy xuôi về miền quá khứ. Nhưng phải làm sao đây, khi trái tim mỏng manh của người phu nu vẫn không thể thích nghi được với việc đang có một khoảng trống khác đang len lỏi vào từng tế bào.
Bàn tay tôi này, nó vẫn miệt mài tìm kiếm một hơi ấm thân quen. Gió bấc về và lạnh lắm, sao bàn tay tôi, vẫn cứ mơ hồ và quờ quoạng tìm kiếm một bàn tay.
Bờ môi tôi, vẫn run run đón nhận lấy những cơn gió xuýt xoa phả vào, bởi cái bờ môi ấm nóng khi xưa, giờ đã chẳng còn thuộc quyền sở hữu của riêng tôi. Tâm trí tôi vẫn cứ khắc khoải về những kỷ niệm mà tôi với người đã từng có. (Ảnh minh họa)
Dù cho anh đã để mặc cho trái tim tôi phải chịu sự thương tổn. Dù cho anh đã khiến đôi mắt tôi phải nhoè đi bởi những giọt lệ rơi nhanh. Và dù cho người có làm cảm xúc yêu thương trong tôi bị tê liệt. Nhưng, tôi vẫn cứ cố chấp, và vẫn cứ yêu người kệ gia dinh khuyên can.
Vì sao thế? Tam su tham kinTrong tình yêu, thật bất công, khi ai yêu nhiều hơn thì luôn phải chịu thiệt thòi. Và tôi buộc phải thuộc trường hợp nhận sự bất công ấy từ thần Cupid sao?
“Anh giờ thế nào rồi? Có vui không? Có hạnh phúc không? Đã tìm thấy tình yêu mới chưa? Trời lạnh có tự chăm sóc cho chính mình được không? Không có tôi bên cạnh ai sẽ chăm sóc cho anh?
Bủa vây tôi luôn là những câu hỏi quan tâm anh. Tôi luôn thắc mắc và tò mò về anh, một người mà giờ đây chẳng còn là của tôi.
Bạn bè vẫn cứ trách mắng tôi, và tôi luôn bỏ ngoài tai bởi trái tim ấy đã lấp đầy bằng nỗi nhớ về người.
Ừ, tôi biết, tôi là kẻ thua cuộc, tôi đã trở thành kẻ bại trận trong chính tình yêu ấy.
Và cuối cùng, thì tôi vẫn mãi chỉ là một người đứng sau hạnh phúc của anh mà thôi, với một tư cách không hơn không kém.
Tôi với anh, giờ cũng chỉ là hai người cũ trong nhau. Chỉ là trong một khoảng thời gian nào đó, đã bất chợt cố ý va vào nhau, đan tay và sưởi ấm cho nhau. Bạn bè vẫn cứ trách mắng tôi, và tôi luôn bỏ ngoài tai bởi trái tim ấy đã lấp đầy bằng nỗi nhớ về người. (Ảnh minh họa)
Vậy mà giờ đây, khi anh đã rời xa tôi, tôi vẫn chẳng thể nào để nỗi nhớ về anh rơi rớt ở đâu đó. Sao tim tôi vẫn cứ mãi thổn thức kêu réo tên anh, vẫn khắc khoải gọi tên anh như thể muốn tan ra vì giờ đã thiếu đi hơi ấm nóng từ anh.
Đông đã về, cơn gió thốc vào đôi bàn tay lạnh lẽo, tê tái. Tôi tự sưởi ấm cho chính mình, và kiềm chặt mình vào một nỗi nhớ.
Tôi đã chẳng thể quên được anh, bởi “chàng” lý trí đã không thể chiến thắng nổi sự “kiên cường” của “nàng” tim mỏng giòn.
Thấy bất thường chị chạy nhanh vào buồng ngủ, một cảnh tượng khiến chị chao đảo, quay cuồng khi chồng mình và người phu nu hàng xóm đang ân ái nhau trên giường.
Đã hơn một năm ly hôn chồng nhưng đến nay chị Nguyễn Thị Hân, ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An vẫn chưa hết bàng hoàng. Chia tay, chị và hai đứa con phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng cái giá đắt nhất khiến chị cảm thấy đau đớn, không thể quên được đó chính là bài học về sự cả tin, tin đến nỗi… mất cả chồng. Tam su tham kinChị Hân và anh Hùng cưới nhau đã được 18 năm. Tình yêu hai anh chị dành cho nhau đẹp đẽ, một thời khiến bao người phải ghen tị. Hạnh phúc của họ được xây dựng lên từ hai bàn tay trắng. Sự chịu khó, hay lam hay làm, anh Hùng lại vốn sẵn có năng khiếu về nghề mộc dân dụng nên chẳng mấy chốc cuộc sống trở nên khá giả. Chị lại sinh cho anh hai đứa con có cả trai, cả gái càng làm cho hạnh phúc gia dinh thêm yên ấm.
Tưởng chừng đó chính là kết cục viên mãn nhất và mãi mãi của hai người. Cũng chính vì suy nghĩ yên tâm, bằng lòng với cuộc sống hiện tại đã làm chị mất anh.
Bản chất anh vốn cần cù, chịu khó, tính tình hiền lành, nhưng ai có thể ngờ rằng, đằng sau vẻ ngoài chân chất ấy là tính trăng hoa không một chút tự trọng.
Đến bây giờ, sau 1 năm ly hôn, chị Hân vẫn không tin được mình đã mất chồng vì quá tin vào hàng xóm.
Sống sát cạnh nhà chị Hân, Hoa trẻ đẹp, nói năng hoạt bát. Việc làm không ổn định nhưng Hoa lả lướt, lại thêm bản tính năng động, mạnh dạn khiến nhiều người đàn ông dễ xiêu lòng.
“Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, cùng với những câu nói, nụ cười đầy tình ý của Hoa, anh Hùng bắt đầu rung động.
Suốt ngày quanh quẩn ở xưởng mộc, lại sát cạnh sân nhà Hoa, anh chị được dịp chuyện trò, tán gẫu. Chồng làm việc xa nhà, những việc trong nhà như hỏng điện, hỏng cái quạt, rồi bình nóng lạnh… Hoa đều nhờ Hùng giúp đỡ.
Mọi ngóc ngách từ nhà bếp đến nhà khách, phòng ngủ, Hùng đều quen thuộc như chính nhà mình vậy.
Mặc dù vậy, chị Hân không hề để ý. Chị nghĩ đó là tình cảm láng giềng, anh Hùng giúp đỡ cho chị Hoa lúc chồng xa nhà là lẽ đương nhiên. Chị còn thầm cảm ơn vì mình đã lấy được một người chồng vừa có trách nhiệm với tam su gia dinh, vừa sống tốt bụng với hàng xóm.
Mọi người lời ra, tiếng vào, chị đều xua đi và còn cho rằng lắm chuyện, chỉ làm phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác. Nghĩ vậy, chị Hân đều cho qua.
Và rồi cái gì đến cũng phải đến. Chị Hân vẫn còn nhớ như in, ngày mùa đông lạnh lẽo ấy và có lẽ là lạnh lẽo nhất trong cuộc đời chị. Là giáo viên trường mầm non, đi sớm về tối. Nhưng hôm đó do để quên giáo án, chị phải trở về lấy cho kịp tiết học buổi chiều. Về đến nhà, cửa vẫn mở nhưng nhà vắng tanh.
Thấy bất thường chị chạy nhanh vào buồng ngủ, và một cảnh tượng khiến chị chao đảo, quay cuồng khi chồng mình và hàng xóm đang tằng tịu trên giường.
Về đến nhà, bắt quả tang chồng với cô hàng xóm tằng tịu ngay trên giường, chị Hân đã ngất xỉu tại chỗ. Ảnh minh họa.
Quá bất ngờ, chị ngất xỉu tại chỗ. Lúc tỉnh dậy, đầu óc chị trống rỗng. Chị thấy anh ngồi bên cạnh, và xin lỗi chị, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện đó với hàng xóm.
Chị đâu biết đã một thời gian dài hai người phản bội lòng tin của chị và qua lại với nhau. Chị vẫn vui vẻ chăm chồng, chăm con, và đến trường với những tiết dạy tràn ngập tình yêu con trẻ. Chị chỉ mong hạnh phúc sẽ trở lại và sẽ vẫn đong đầy như xưa.
Còn anh Hùng, đổi khác hoàn toàn. Cách anh đối xử với chị cũng không còn mặn mà, âu yếm. Không thực hiện được ý nguyện ở nhà, anh sang cả nhà chị Hoa và thậm chí hẹn hò nhau thuê nhà nghỉ và ra cả ngoài đồng để âu yếm nhau.
Thấy chồng thay đổi tính nết, lại vắng nhà liên tục, chị Hân theo dõi. Và một lần nữa chị bắt gặp hai người ôm ấp nhau ngay tại cánh đồng trước nhà chị.
Không thể kìm chế được nữa, chị lao vào giằng xé với tình nhân, chị chỉ muốn giết chết họ. Chị túm tóc, rồi nắm áo xé thật mạnh, lấy chân đạp mạnh vào người Hoa.
Điều làm chị đau đớn nhất là chồng chị, lúc chị giằng xé với tình nhân, anh xô chị ra và tát chị liền mấy cái. Nỗi đau về thể xác kéo chị về với thực tại. Anh Hùng cho biết không còn tình yêu và đề nghị chị ly hôn.
Nỗi đau thể xác, nỗi đau tinh thần, tất cả làm chị héo mòn. Chị bê trễ việc trường, con cái chị bỏ mặc. Kệ cho mọi người khuyên can, chị đều bỏ ngoài tai, hai anh chị quyết định ly hôn.
Điều làm chị không thể ngờ, sau khi ly hôn, bỏ lại cho chị hai đứa con nhỏ, Hùng nhanh chóng kết hôn với chị Hoa. Hai người về chung sống một nhà ngay gần nhà chị.
Không chịu nổi sự bất hạnh của bản thân, lại nhìn hai đứa con hàng ngày hỏi tại sao bố lại ở bên đó? Chị Hân quyết định bán nhà và chuyển về gần nhà bà ngoại để sống.
Giờ đây, hơn 1 năm trôi qua, cuộc sống gia đình chị dần ổn định. Nhưng có lẽ bài học “tin hàng xóm mất chồng” thì chị không bao giờ quên…
Tôi biết Phong đang có nhân tình ở bên ngoài, nhưng lòng tự trọng không cho phép tôi mở miệng ra hỏi chồng, tôi muốn Phong nói với tôi mọi thứ.
Ấy vậy mà Phong vẫn tìm mọi cách lảng tránh.
Tôi đã từng mơ mộng về một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, và tôi nghĩ tôi đã có được điều đó khi kết hôn với Phong. Dù gì thì Phong cũng là mẫu đàn ông mà bao nhiêu người phu nu khác mơ ước. Ở anh có cả sự hào hoa, sự quyết đoán đủ để khiến người khác cảm thấy hấp dẫn. Phong thành đạt trong sự nghiệp và luôn quan tâm, chăm sóc tôi. Chính tôi cũng bất ngờ khi thấy anh cầu hôn mình và bỏ qua hàng loạt cô gái xinh đẹp xung quanh.
Từ đó, tôi nghiễm nhiên trở thành cái gai trong mắt những cô gái khác vì họ thấy tôi có được một người chồng quá lý tưởng. Ngoài giờ làm việc, Phong còn dành thời gian để làm việc nhà cùng tôi tam su tham kin, chúng tôi có chung sở thích làm vườn nên cứ ngày Chủ nhật là hai vợ chồng lại tất bật trên sân thượng, sau đó ngồi uống trà, nhìn ngắm những chậu hoa đủ màu khoe sắc.
Thế nhưng cuộc sống hôn nhân trong mơ của tôi chỉ kéo dài được 1 năm. Sang đến năm thứ 2, Phong bắt đầu đi sớm về muộn. Cứ về nhà là anh lại lao vào phòng làm việc rồi ngồi trong đó đến đêm bỏ mặc gia dinh. Tôi hỏi han anh chỉ nói rằng, do đợt này công việc ở công ty có chút vấn đề, anh phải giải quyết liên tục nên đâm ra mệt mỏi. Tôi thương chồng nhưng không biết an ủi anh bằng cách nào.
Một buổi trưa đầu tháng 10, khi tôi đang đèo cô bạn lang thang trên phố để mua ít đồ thì thấy Phong khoác tay một cô gái chân dài đi trên vỉa hè. Tôi thấy rõ Phong đang mặc chiếc áo màu thiên thanh mà tôi vừa mua cho anh ấy mấy ngày trước, mái tóc bồng bềnh của Phong cứ cọ vào má cô gái kia khiến cô ta liên tục đưa tay lên ôm mặt. Tôi không nói gì với cô bạn, nhưng vẫn cố gắng ngoái lại nhìn họ. Dù đã đi một đoạn khá xa nhưng tôi vẫn thấy Phong ôm eo cô gái đó rất chặt.
Tối đó Phong về nhà khá muộn, chiếc áo màu thiên thanh tôi mua cho anh bị nhàu nát. Tôi nhìn Phong có ý dò hỏi nhưng anh vội vã tránh ánh mắt của vợ. Phong vào nhà tắm, ở trong đó khoảng 30 phút rồi lại bỏ vào phòng làm việc đến khuya.
Tôi biết Phong đang có nhân tình ở bên ngoài, nhưng lòng tự trọng không cho phép tôi mở miệng ra hỏi chồng, tôi muốn Phong nói với tôi mọi thứ. Ấy vậy mà Phong vẫn tìm mọi cách lảng tránh. Cuộc sống của vợ chồng tôi cứ thế trôi qua một cách nặng nề.
Nhưng đến lần thứ 2, khi tôi thấy Phong cặp kè với một cô gái khác vào khách sạn để tam su gia dinh thì niềm tin tôi dành cho anh đã vỡ vụn. Tại sao Phong của tôi lại trở thành người đàn ông lừa dối vợ như thế? Rõ ràng anh có thể nói với tôi nếu không còn yêu thương tôi nữa, tại sao anh lại đi cặp hết cô này đến cô khác? Tại sao anh cứ vô tình đi qua trước mắt tôi để tôi phải chứng kiến cảnh đau lòng này?
Phong không biết rằng tôi đã biết hết mọi chuyện. Anh vẫn đóng vai một người đàn ông bận rộn và mệt mỏi với công việc. Còn tình yêu và niềm tin với anh trong tôi ngày càng cạn dần. Tôi không biết mình sẽ còn chịu đựng được bao lâu.
Một buổi trưa nọ, khi tôi đang thiu thiu ngủ thì cô bạn thân gọi điện, giọng hớt ha hớt hải. Nó bảo với tôi rằng đang có một chuyện gấp lắm và bảo tôi phải nhanh chóng đến trước khách sạn X. Tôi nghe xong điện thoại thì lật đật chạy đến địa điểm đó. Vừa tới, tôi thấy bạn tôi đứng ở góc, chỉ vào 3 người đang đánh nhau ỏm tỏi ở đằng kia.
Tôi thấy đó là 2 cô gái và một người đàn ông. Và người đàn ông đó không ai khác chính là chồng tôi. Cả hai cô gái đều còn rất trẻ và xinh đẹp. Tôi đứng từ xa nhưng vẫn nghe một cô lớn tiếng bảo: “Mày có tư cách gì mà rủ anh Phong của tao vào khách sạn?”. Nói rồi hai cô lao vào cấu xé nhau, Phong thấy thế thì hoảng, vội vàng can ngăn nhưng hai cô nhân tình kia vẫn hung hăng lắm.
Bạn tôi khuyên tôi nên đi lại phía đó để làm rõ câu chuyện, nhưng tôi không muốn, tôi cũng không biết thực sự thì Phong có bao nhiêu cô nhân tình nữa, có lẽ con số đó không phải là số 2. Tôi thấy từng kỷ niệm của hai vợ chồng trong 2 năm ngắn ngủi đang rớt từng mảng xuống hố sâu và ngay chính bản thân tôi cũng chẳng muốn đưa tay ra để vớt lại.
Tôi gọi điện cho Phong bảo anh nên xử lý cẩn thận hai cô nhân tình, đừng để cho họ làm ầm lên rồi ảnh hưởng đến sự nghiệp. Nói xong, tôi lên xe nổ máy. Trước khi rời đi, tôi vẫn thấy cái bóng áo xanh của Phong chạy theo, nhưng tôi nghĩ, tất cả đều đã muộn màng.
Xách tim lên và yêu, và vỗ về luôn cả những nỗi đau. Rồi tự ủi an và vuốt ve những vết sẹo.
Và để biết ai cũng có những nỗi buồn phải giấu, can đảm lên, mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi.
Sẽ có những ngày như thế đấy. Những ngày trái tim bẹp dí và lý trí mệt nhoài. Những ngày chỉ muốn vùi mình trong chăn để chạy trốn những khoảng không ngập ngụa cô đơn. Những ngày không biết mình đang tồn tại hay đang sống. Những ngày bất giác thấy mình như bị cả thế giới, gia dinh bỏ rơi, chẳng ai đoái hoài và chẳng ai nhung nhớ. Những ngày không có vị, thấy mình nhạt nhẽo và buồn thay, đời cũng lãng nhách đi qua!
Thế nên là, xách tim lên và yêu đi thôi hỡi các phu nuxã hộimới! Bởi vì đời ngắn lắm. Buồn tí đã thấy nhiều, vui chẳng biết bao nhiêu cho đủ. Buồn xong rồi, hạnh phúc được chưa?
Xách tim lên và yêu đi, để thấy cuộc đời này còn nhiều lắm những điều đáng sống. Đời chỉ thay đổi khi mình thay đổi, tiếc gì mà không sống thật vui!
Xách tim lên và yêu cả những buồn thương của quá khứ đã xa. Đừng oán trách và cũng ngừng dày vò tội lỗi.
Trong chuyen tinh yeucái gì qua rồi, hãy gấp lại và cất đi thôi. Để những ngày không nắng, nếu thấy đủ bình yên, sẽ đưa ra và tự mình ngắm nghía. Để biết ai cũng từng có một thời như thế. Một thời ký ức lem nhem bộn bề kỷ niệm, một thời nồng nàn nhiệt huyết của thanh xuân.
Xách tim lên, và vỗ về luôn cả những nỗi đau. Rồi tự ủi an và vuốt ve những vết sẹo. Và để biết ai cũng có những nỗi buồn phải giấu, can đảm lên, mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi.
Xách tim lên, và dũng cảm yêu đi! Yêu một người thật dài lâu, thật sâu đậm. Đừng toan tính, đừng bận tâm hãy tam su tham kin, đừng vương vấn điều gì thêm nữa. Yêu đi, hãy yêu chỉ vì yêu thôi! Vì những giản đơn trong cuộc đời này đôi lúc chỉ là cái nắm tay, cũng là điều đi đến cuối đường không phải ai cũng biết mà nắm giữ. Vì đời mà, có ai một mình mãi được. Yêu đi, để còn san sẻ những niềm vui.
Xách tim lên, và hãy cho mình được phép nghỉ ngơi. Đừng cố gồng mình với những bon chen, vội vã. Đừng dằn vặt mình với những nỗi niềm xa lạ. Sống mà, chuyện thiên hạ, cứ kệ hết đi!
Xách tim lên và yêu thêm những nỗi cô đơn. Bởi trưởng thành luôn là một chặng đường dài đánh đổi. Đừng sợ, hãy mỉm cười thỏa hiệp! Cô đơn mà, sẽ chóng qua thôi.
Xách tim lên, và cứ thế, yêu thôi. Yêu đời, yêu người, và yêu mình đến khi nào có thể. Bởi sẽ có một buổi sáng bạn biết mình sẽ không còn tỉnh dậy. Không thể yêu thêm một lần nào nữa, có tiếc không?
Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: "Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?".
Mấy người bạn Nhân xì xào: "Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đẹp trai thì phải khư khư canh giữ, khổ cả đời!".
Gặp vợ sắp cưới của Nhân, ngay cả người bạn thân nhất của cậu ấy chỉ ậm ừ, rồi buông một câu: “Ờ, mà cô ấy không được xinh cho lắm, nhỉ?”.
Đã quen rồi, Nhân cũng chẳng bận lòng. Là bạn thân, nên cậu ta nhận xét vậy là còn tế nhị chán. Ngày Nhân dẫn Lê về ra mắt gia dinh, mặt mẹ Nhân sa sầm, Lê về rồi, bà và chị gái Nhân phản đối kịch liệt, bảo Nhân điên rồi, giữa bao cô gái xinh tươi, lại đi quen con bé xấu như ma. “Mẹ nhất quyết là không, con mà cứ ưng nó, thì đừng bao giờ dẫn nó về đây gặp mẹ nữa.
Mẹ Nhân ngày xưa là hoa khôi Sài Gòn, chị gái Nhân cũng từng tham gia vài ba cuộc thi người đẹp. Nhân lớn lên, cặp bồ cũng toàn những cô xinh như mộng.
Thế nên bây giờ, việc Nhân chọn một cô gái ngoại hình không đẹp về làm vợ, đã khiến nhiều người không tài nào hiểu nổi.
Quả là Lê không xinh tí nào. Da Lê ngăm đen, mắt một mí, dáng người hơi thấp và tròn. Phải nhìn thật lâu, thật lâu mới nhận ra cái nét duyên ngầm lặn vào trong. Mà cái duyên này chỉ có Nhân, và một vài người thân thiết với Lê nhận thấy. Còn hầu như, người ta bị cái vẻ “không xinh” của cô ấy át mất rồi.
Mọi sự phản đối cuối cùng cũng bị đánh bật bởi quyết tâm của Nhân. Mẹ Nhân đành chịu thua cậu con cứng đầu. Các cô bồ cũ của Nhân dè bỉu. Bạn bè lôi chuyện của Nhân làm đề tài vui đùa. Bạn thân của Nhân thì bảo: “Nó lấy Lê vì ơn nghĩa…”.
Chỉ có Nhân và Lê là rất bình thản, đi ngang mọi sự, như không hề biết đến những lời bàn tán xôn xao. Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: “Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?”.
Mấy người bạn Nhân xì xào: “Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đẹp trai thì phải khư khư canh giữ, khổ cả đời!”.
Ngày tháng trôi qua, bạn Nhân cũng lần lượt lấy vợ lấy chồng, vài ba cặp cãi cọ, vài ba cặp ly hôn. Riêng Nhân và Lê, cái sự đổ vỡ mà người ta tiên đoán đã không xảy ra. Bây giờ, bạn bè thích đến nhà Nhân vào mỗi dịp lễ. Căn nhà nhỏ, gọn gàng và ấm cúng. Lê có gu thẫm mỹ nên mọi thứ sắp xếp đâu ra đấy. Bạn của chồng, Lê niềm nở tiếp đón như bạn của mình.
Đôi khi Lê cũng ngồi góp chuyện. Lê là người Phu Nuít nói, nhưng mỗi lời nói ra lại khiến mọi người bật cười vì sự thông minh, hóm hỉnh. Hai đứa con gái giống bố, trắng trẻo và xinh xắn, giống mẹ ngoan ngoãn và ý tứ.
Ở cơ quan, chị em ngưỡng mộ Nhân hết mức, vì anh thương vợ thuơng con. Nhân đi đâu, làm gì cũng không muốn bỏ bữa cơm gia đình. Ai nói gì, Nhân cũng cười: “Vợ nấu cơm vừa nóng hổi, vừa ngon lành. Trước khi ăn hai đứa con gái còn đấm lưng cho, tội gì phải đi la cà!”. Đó là Nhân còn chưa kể, trong bữa ăn, không lúc nào vắng những tiếng cười rộn ràng.Cũng có đôi lúc cơm không lành canh không ngọt, nhưng vợ Nhân rất biết lùi, nên chẳng khi nào đẩy sự việc đi quá xa…
Vợ chồng Nhân làm ở hai công ty nhỏ, lương cũng chỉ ở mức kha khá, thế mà Lê xoay xở giỏi, tháng nào cũng dư chút ít để gửi ngân hàng, lại còn biếu mẹ Nhân ít tiền tiêu vặt. Giờ bà cụ đi đâu cũng khoe thẳng Nhân nhà tôi có phúc, vợ giỏi, con ngoan. chuyen tinh yeuKỷ niệm mười năm ngày cưới, Nhân làm bữa tiệc, mời thêm chục người bạn lâu năm. Ngà ngà say, Nhân cười cười, nhìn vợ đắm đuối như ngày mới yêu: “Hồi xưa tôi đi công trình về, ngang Củ Chi, bị xe tông gãy chân. Sợ nhà lo nên không cho ai biết. Chị em Lê không biết tôi là ai, thấy tội nên đưa vô nhà chăm sóc, thuốc thang. Đưa lên trạm y tế, cha y sĩ thay băng bị chửi quá trời, ông thay băng thí mồ, cái cô gái hôm trước đâu phải y sĩ, mà thay êm ru.
Mấy ngày đó Lê thường lên trạm y tế chăm tôi, tôi mang ơn lắm. Đến khi lành hẳn, chuẩn bị về lại thành phố, mới thấy hình như mình không phải chỉ biết ơn. Ngay lúc đó, nói thật với mấy ông, tôi đã nghĩ, ước gì cô gái này sẽ làm vợ mình…”
Nhân kể xong, cười ha hả. Lê thì đỏ mặt, mắt mơ màng nhớ chuyện ngày xưa. Vài người bạn cũng hơi sượng sùng, có lẽ thoáng nghĩ lại thái độ chê bai của mình ngày trước.
Bây giờ thì bạn Nhân hay nói: “Lấy vợ mà được như Lê, vợ Nhân là nhất!”
35 tuổi, tôi vẫn chưa tìm được người đàn ông nào vừa ý để lấy làm chồng…
Tôi không phải là một người Phu Nu quá xinh đẹp, nhưng cũng ưa nhìn, lại có công việc ổn định với mức thu nhập tương đối. Từ khi tôi còn là một cô gái 23-24 tuổi, mới tốt nghiệp đại học, đã có rất nhiều người đàn ông đến với tôi, muốn cưới tôi làm vợ, nhưng chẳng hiểu sao tôi chẳng thấy người đàn ông nào “vừa mắt” với mình. Có người được mặt này lại mất mặt kia.
Tam su gia dinhCó anh hình thức được thì công việc lại không tốt, không có chí tiến thủ, ngược lại có anh công việc tốt, có chí tiến thủ thì hình thức lại thấp bé, đi cùng anh tôi có cảm giác mình như là chị vậy.
35 tuổi, tôi vẫn chưa tìm được người đàn ông nào vừa mắt để lấy làm chồng… (Ảnh minh họa)
Có người hình thức và công việc tương đối tốt thì gia cảnh nhà anh lại vất vả, nếu lấy anh hai vợ chồng lại phải đi ở trọ, trong khi đó từ bé đến giờ tôi chưa biết thế nào là ở trọ, nghĩ đến cuộc sống không có nhà cửa, không an cư, thì làm sao mà lập nghiệp được, nên tôi lại từ chối.
Rồi có những người đàn ông có công việc ổn định, có địa vị xã hội, có nhà cửa đoàng hoàng, lấy họ có thể tôi sẽ không phải nghĩ đến chuyện kinh tế, nhưng họ lại đã từng có một đời vợ. Tuy họ đã chia tay với vợ, nhưng nếu lấy họ tôi lại phải nuôi con riêng của anh, rồi sau này con chung con riêng, con anh, con chúng ta, tôi sợ làm cuộc sống gia dinh phức tạp.
Cứ thế, đã hơn chục mùa xuân trôi qua, đến giờ đã 35 tuổi, chẳng còn trẻ nữa mà tôi vẫn chưa tìm được người đàn ông nào vừa mắt với mình. Nhiều lúc thấy bạn bè, đồng nghiệp đứa nào cũng có chồng con đề huề, đi làm về tất bật về với gia đình lo cơm nước cho chồng cho con, còn mình cứ lẻ loi một bóng, về sớm cũng chẳng ai đợi, về tối cũng chẳng ai mong. Bố mẹ tôi cũng chán cảnh thấy con gái cứ đi về một mình nên hễ nhìn thấy tôi về là giục lấy chồng rồi mắng nhiếc, tìm người mai mối.
Nhiều lúc buồn, tôi cứ nghĩ hay đồng ý lấy quách một người đàn ông nào đó để cho có chồng, cho bằng chị bằng em nhưng rồi tôi lại sợ cuộc hôn nhân miễn cưỡng như vậy thì liệu có mang đến cho mình hạnh phúc hay không?.
Bạn tôi nói, để lấy được chồng tôi phải tập nhìn một mắt- tức là một mắt nhắm, một mắt mở, nhắm để không nhìn thấy những nhược điểm của người đàn ông mình lấy làm chồng, còn mở ra để nhìn thấy rõ hơn những điểm tích cực của anh ta, còn tôi cứ mở to hai mắt như vậy thì cả đời không lấy được chồng. Lẽ nào lại như vậy?
Tôi đang rơi vào một hoàn cảnh tam su rất khó xử, kể ra thì không chắc đã được nhiều người đồng tình.
Vợ chồng tôi đều là cán bộ nghiên cứu, làm việc ở cùng một viện. Chúng tôi có được hôn nhân từ một tình yêu đẹp, kéo dài suốt từ những năm cuối đời học sinh phổ thông đến hết đại học. Sau khi có tấm bằng cử nhân, một viện nghiên cứu sẵn sàng đón nhận cả hai chúng tôi sau một thời gian thực tập, thử việc. Có lẽ cái động cơ muốn được chung sống với nhau, có công ăn việc làm phù hợp với nghề nghiệp đã thôi thúc chúng tôi cố gắng hết mình khiến viện này chấp nhận. Sau khi ổn định công tác, bước đầu đạt được một số kết quả gây được uy tín với cơ quan, chúng tôi làm lễ cưới và sống những năm tháng thật hạnh phúc, nhất là từ khi có đứa con trai ra đời. Nhiều người ao ước có được cuộc sống như chúng tôi và cho rằng gia đình tôi là một mô hình lý tưởng của giới trí thức.
Thế rồi một ngày kia, tôi nghe người ta xì xào về mối quan hệ của vợ tôi với ông viện trưởng. Chả là dịp đi công tác xa nào, hễ cứ có ông viện trưởng đi là vợ tôi cũng được đi. Tất nhiên, còn có thêm một vài người khác chứ không chỉ hai người. Vợ tôi là một cô gái nổi tiếng xinh đẹp, được coi là hoa khôi của trường đại học và từng đoạt giải cao trong một lần dự thi vẻ đẹp sinh viên toàn quốc.
Nhưng tôi rất hiểu cô và nghĩ rằng do đố kị mà một số người muốn đơm đặt chuyện. Bởi ở cơ quan, vị viện trưởng là người giỏi chuyên môn nhưng bị nhiều người kèn cựa nên việc họ tìm cách nói xấu ông cũng là điều dễ hiểu, trong khi vợ tôi là một nữ cán bộ có năng lực, làm được nhiều việc khiến ông rất ưng ý. Và tôi đã cho qua, không phải “điều tra” làm gì. Sau 5 năm công tác, vợ tôi được đề bạt Phó phòng rồi một năm sau làm Trưởng phòng nghiên cứu.
Dư luận thì cho rằng vì thủ trưởng son tung ưu ái do có cảm tình riêng. Nhưng tôi hiểu rõ năng lực cùng với tư chất chững chạc, có khả năng quán xuyến, nhất là đúng lúc có chính sách quan tâm đến cán bộ nữ nên vợ tôi được cất nhắc cũng là điều hợp lý dễ hiểu. Ngồi ghế trưởng phòng được mấy năm, vợ tôi lại được đôn lên chức viện phó phụ trách chuyên môn thay người cũ đến tuổi nghỉ hưu. Người ta lại dấy lên làn sóng nói xấu vị thủ trưởng và vợ tôi có quan hệ bất chính. Một vài người còn kích tôi là giỏi giang mà vẫn chỉ là nhân viên, đến chức phó phòng cũng không đến tay, còn vợ thì được làm sếp. Tất nhiên, là một người chồng, một người đàn ông, tôi không thể hoàn toàn vô tư, không suy nghĩ gì về những điều họ bàn tán. Nhưng chuyện tình cảm giữa vợ tôi và người thủ trưởng thì tôi vẫn tin là không.
Ảnh minh họa
Song, chuyện rắc rối lại bắt đầu từ phía tôi. Số là từ khi làm Viện phó, vợ tôi luôn bận với quá nhiều công việc và thường xuyên phải về muộn mỗi ngày. Trước đây, cô cáng đáng mọi việc vặt thì nay tôi phải làm thay, vì không thể đợi đến tận 7, 8 giờ tối vợ tôi về, mới có thể bắt tay vào nấu bữa. Nhiều lần, cô đưa tiền rồi nói với tôi dắt con ra ăn quán. Tôi là người đàn ông không thích uống bia rượu, chỉ thích ăn cơm ở nhà. Thế là tôi trở thành người tự nấu cơm và giặt giũ, vì không muốn vợ phải làm bởi về đến nhà đã quá mệt, mà thuê ô-sin thì không dễ kiếm.
Thường thì phải tới 7 giờ tối mỗi ngày vợ tôi chi pu mới về đến nhà, chưa kể những ngày chủ nhật cũng phải vướng mắc những cuộc họp nơi này nơi kia. Và tháng nào cũng có vài lần đi công tác phía Nam chừng dăm ba ngày. Lúc đầu tôi thấy vô cùng mệt mỏi, có vợ làm “sếp”, vinh quang, hãnh diện không bõ với bận bịu, vất vả. Nhưng lâu dần rồi cũng phải quen.
Và một ngày kia… Hàng xóm nhà tôi là một cặp vợ chồng già đều là nhà giáo đã về hưu từ lâu. Họ không có con nên nhận một đứa cháu họ ở quê lên làm con nuôi. Cô bé tên là Hà. Trước đây, Hà gầy gò, quê mùa, khi lên ở với ông bà giáo chỉ độ 12-13 tuổi gì đó. Nay bỗng lớn vụt lên, hồng hào, nảy nở. Thoắt đó mà đã 7-8 năm, nay Hà đã ở tuổi 20. Bao nhiêu năm ở liền kề, tôi không hề để ý Hà. Cô bé này chỉ sang quan hệ cô cháu với vợ tôi và chơi với đứa con nhỏ của chúng tôi. Hà hồn nhiên, vô tư. Nay thấy tôi cứ phải tự tay lau nhà, đi chợ, làm bữa và giặt giũ, Hà đã sẵn sàng làm giúp tất cả. Cô bảo rằng công việc bên ông bà giáo không có gì, mỗi lần sang nhà tôi, cô đều xin phép và được ông bà đồng ý.
Tôi đưa tiền nhờ Hà đi chợ. Còn thừa vài nghìn đồng cô cũng trả lại. Nấu cơm xong, cô dọn cho hai bố con tôi ăn. Tôi mời cô ăn cùng nhưng lần nào cô cũng từ chối, nói phải về ăn với ông bà giáo, kẻo họ buồn. Tôi thấy cô rất tự trọng và tỏ ra hiểu biết so với cái tuổi 20 và sự học hành còn hạn chế của mình. Cô còn say sưa nghe tôi đánh đàn guitare hàng giờ không biết chán.
Thế rồi chuyện không thể nào lường được đã đến. Tôi và Hà đã yêu nhau và cảm thấy như được sống lại thời trai trẻ hơn chục năm về trước. Còn Hà tuy gọi tôi là chú nhưng vẫn tiếp nhận tình yêu của tôi, nồng nàn, cuồng nhiệt, đam mê. Cả hai chúng tôi không hề có cảm giác cách biệt gì về tuổi tác, học vấn.
Tôi đang vô cùng bị “choáng” bởi một tình yêu vô cùng hấp dẫn nhưng không được phép. Tôi là tri thức, rất hiểu luật pháp và mọi nhẽ ăn ở nên thấy có tội với vợ tôi. Nhìn đứa con trai, tôi lại cắn rứt lương tâm khi muốn sống hẳn với Hà. Nhưng từ bỏ cô thì tôi vô cùng đau khổ vì Hà sẵn sàng sống với tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Tôi thực sự bế tắc và đau khổ tuy đang sống trong những ngày thiên đường nhất của tình yêu.
Nói ra thì khó ai tin, nhưng nó lại là sự thật. Một câu chuyện ở xứ chè nổi tiếng, chồng lấy vợ hai, ly hôn vợ cả nhưng vợ cả vẫn sống chung với chồng cũ. ( Theo Báo Phu Nu)
Lĩnh lấy vợ được 5 năm thì phát hiện ra mình không có khả năng sinh con. Anh đi khám khắp trong Nam ngoài Bắc nhưng không một nơi nào cho anh được kết quả khả quan. Các bác sỹ khuyên anh nên nhận con nuôi hoặc thụ tinh nhân tạo thì mới có thể có đứa con của mình. Thời gian đó Lĩnh cảm thấy mọi thứ suy sụp khi bản thân anh là con trai duy nhất trong gia đình, tuổi cũng đã ngoài 30, bố mẹ cũng đã già, lấy vợ 5 năm rồi mà vẫn chưa có mụn cháu cho bố mẹ vui lòng, hàng xóm, bạn bè dị nghị khiến anh đã mệt mỏi lại càng thêm bế tắc. Tam su gia dinhLĩnh bàn với vợ là Lý tìm cách có một đứa con ở bên ngoài và anh sẽ yêu thương nó như con của mình. Áp lực và mong muốn có một đứa con khiến vợ Lĩnh đồng ý ngay lập tức. Cuối cùng, sau hai tháng, vợ Lĩnh cũng mang thai. Khỏi phải nói mọi người trong gia đình vui mừng đến thế nào, cho dù cả nội ngoại hai bên đều biết Lĩnh vô sinh, nhưng vì mong muốn có con cháu cho vui nhà, “muốn có thằng cu chống gậy” nên bố mẹ Lĩnh vui vẻ bỏ qua cả chuyện “tò vò nuôi nhện” để yêu thương con dâu và cái thai trong bụng không khác gì máu mủ nhà mình.
Phần Lĩnh khi thấy vợ mang thai thì tâm trạng anh lại diễn biến theo chiều hướng khác. Lúc đầu anh vui lắm, nhưng đôi khi nghĩ lại cái thai không phải con mình, nghĩ đến cảnh vợ “lang chạ” với một gã nào đó mà mình không biết chỉ để có một đứa con. Chưa bao giờ Lĩnh hỏi vợ “gã đó là ai?”, nhưng trong lòng anh không khỏi thấy khó chịu về điều đó. Là tình cũ? Hay là đồng nghiệp? Là ai giữa những gã đàn ông mà Lĩnh biết? Gã sẽ nhìn Lĩnh như một thằng thất bại toàn tập và đang làm thêm một việc là nuôi con cho hắn, chấp nhận cho vợ đi chim chuột bên ngoài. Lần 1 chẳng lẽ lại không có lần sau, lần sau nữa?
Những suy nghĩ tiêu cực càng ngày càng lấn sâu vào tâm trí Lĩnh cho đến khi vợ anh sinh con. Lĩnh lấy cớ đi công tác để không phải nhìn thấy đứa trẻ ấy, dù cả gia dinh đang hoan hỉ vì có thằng cu chống gậy, đích tôn thì Lĩnh vẫn thấy bản thân mình chẳng hề có chút liên quan đến đứa trẻ.
Lần đi công tác này Lĩnh vô tình gặp Ngọc, một người phụ nữ li hôn 3 năm và đang nuôi con một mình. Sự cô đơn, tổn thương và sự đồng cảm nơi Ngọc từ câu chuyện của Lĩnh khiến hai người gần nhau. Sau chuyến công tác 2 tháng ấy, Lĩnh và Ngọc thực sự đã yêu nhau. Lĩnh muốn sống với Ngọc chứ không phải với Lý. Dù Ngọc cũng có con riêng nhưng với Ngọc đó là chuyện “bánh đúc bày sàng” chứ không phải một âm mưu dối trá như Lý, cho dù Lĩnh đã từng đồng thuận.
Lĩnh nói muốn ly hôn với Lý. Cả hai bên gia đình đồng loạt bênh vực Lý, bố mẹ Lĩnh còn bảo sẽ không chấp nhận một đứa con dâu nào khác ngoài Lý. Tình yêu với vợ lúc này đã vơi cạn, cho dù có ở bên nhau cũng chỉ là cái xác không hồn. Lĩnh nói sẽ có trách nhiệm với vợ và con, nhưng anh xin vợ hãy kí vào đơn ly hôn để anh được tự do đến với người anh yêu.
Lý đau đớn khôn nguôi vì sự lạnh nhạt và bội bạc của chồng, nhưng trước sự cạn tình ấy, Lý không thể không kí vào lá đơn để giải phóng cho chồng. Bố mẹ chồng thấy con dâu đã chịu thiệt thòi lại phải chịu thêm chuyện li hôn nữa thì lại càng thương xót, không ngừng chửi bới con trai mình là loại bạc bẽo, sống không có tâm. Ông bà quyết định giữ Lý và con trai ở cùng và bảo không cần phải đi đâu hết, nhà cửa này sẽ là của Lý và con. Lý cũng vì tình cảm của bố mẹ chồng mà dày mặt ở lại nhà chồng cho dù cả hai đã li hôn.
Khi con trai Lý được 1 tuổi thì Lĩnh dẫn Ngọc về nhà ra mắt và xin bố mẹ cho phép cưới. Bố mẹ Lĩnh đùng đùng chỉ tay quát mắng và đuổi Ngọc ra khỏi nhà, nói sẽ không chấp nhận một đứa con dâu đã qua một đời chồng lại có con riêng như cô. Ông bà lại dỗ ngon ngọt con trai “mày lấy con Ngọc thì chẳng thà mày chăm con Lý còn hơn. Con con Ngọc thì ai chả biết là không phải con mình, nhưng con con Lý là đứa sau này sẽ thắp hương cho mày, sẽ là cháu đích tôn nhà này. Mày suy nghĩ cho thấu đi!”.
Lĩnh bỏ ngoài tai lời khuyên can của bố mẹ, quyết định chọn ngày cưới Ngọc. Anh chỉ xin bố mẹ có mặt trong ngày hôm ấy và làm đúng thủ tục cho Ngọc đỡ tủi thân, bố mẹ anh dù bực tức thế nào nhưng con trai mình thì vẫn không thể bỏ, cho dù trong lòng thương con dâu lắm!
Ngày cưới, mọi thủ tục diễn ra như mọi đám cưới khác. Chỉ lạ ở chỗ là vợ cũ cũng bế con tham dự lễ cưới, mặt như đưa đám, lúc chụp ảnh cũng đứng cạnh để chụp chung với cô dâu chú rể. Nhìn cảnh 1 ông 2 bà 2 đứa con khác máu tanh lòng đứng chung bức ảnh, khách dự tiệc cũng thấy bi hài.
Sau lễ cưới, Lĩnh dặn Ngọc nên ở lại nhà để làm dâu vài ngày cho phải đạo rồi sẽ ra ở riêng chứ không thể sống cảnh thế này được. Ngọc vì yêu chồng nên cũng chấp nhận cảnh làm dâu trong khi dâu cũ vẫn ngang nhiên ở chung với bố mẹ chồng, quả là điều xưa nay chưa từng có.
Bà mẹ chồng vốn ghét Ngọc nên cư xử nhất bên trọng nhất bên khinh ra mặt. Nhiều khi Lĩnh đi làm về là thấy vợ khóc rưng rức, tính ra nói chuyện với mẹ thì lại thấy vợ cũ và con trai đang tỉ tê với bà nội, Lĩnh cũng lấy làm ngán ngẩm. Anh quyết định không “báo hiếu” gì nữa, tìm thuê một căn nhà riêng rồi đón vợ và con riêng của vợ ra ngoài sống.
Thế là Lĩnh và Ngọc ở riêng, thi thoảng dịp lễ tết thì lại về nhà nội để thực hiện bổn phận, còn Lý và con trai vẫn ở chung với bố mẹ chồng, chuyện thật hiếm có khó tìm.